-
Quách Cao: Người lắng nghe “trái tim” Rolex
Quách Cao có biệt tài phân biệt đồng hồ Rolex thật giả không cần mở máy bằng cách... nghe. Có mặt trên thị trường khoảng 100 năm nay, đồng hồ Rolex đã trở thành biểu tượng của giới thượng lưu. Dường như, người ta không đeo một chiếc Rolex chỉ vì sự chính xác của nó. Họ đeo Rolex để khẳng định chính mình và vị trí xã hội của mình. Vẫn biết, những chiếc đồng hồ Rolex cực kỳ có giá trị, nhưng những chiếc Rolex đã qua sử dụng khiến tôi "phát sốt", dựng hết cả tóc gáy khi chứng kiến nó được bán với giá 65.000 đô la và việc mua bán diễn ra "nhoáy" một cái như tôi mua mớ rau muống ngoài chợ.
Mua bán đồng hồ tiền tỷ như mua bán rau
Quách Cao bước vào quán cà phê, một đại gia đã hoan hỉ ngồi chờ. Bình thản "móc" chiếc đồng hồ có bọc một lớp vải mỏng trong túi quần bên phải ra, Quách Cao đưa cho vị khách. Mở lớp vải bọc, vị khách ướm chiếc đồng hồ lên tay. Chiếc đồng hồ lập tức bắt sáng tỏa ra những ánh lấp lánh.
Đó là một chiếc đồng hồ mặt nạm kim cương, ngay cả chiếc dây đeo bằng vàng 18K, cũng nạm kim cương. Mặt đồng hồ tròn, có vẻ rất to, dày, và nặng. Giao dịch diễn ra chóng vánh, giá của chiếc lấp lánh mang thương hiệu Rolex được xác định là 65.000 đô la. Hơn tỷ bạc một chiếc đồng hồ bé xíu, mà người ta mua bán đơn giản như không.
Chiếc đồng hồ Rolex đã qua sử dụng được giao dịch ở quán cafe với giá 65.000USD. Tôi thắc mắc với người bạn: Lỡ ông ấy lừa bán đồng hồ thì sao? Có khi cái 65.000 đô la kia lại là đồng hồ Trung Quốc? Bạn tôi cười: Ông Cao là một đại cao thủ trong việc phân biệt đồng hồ Rolex thật giả, không cần tháo máy, chỉ cần ông Cao đưa chiếc đồng hồ lên tai nghe, chiếc đồng hồ sẽ nói cho ông ấy biết nó là thật hay giả. Thậm chí, chiếc đó sản xuất năm nào, đời nào, tên gì, ông ấy biết tất. Nhiều đại gia phải nhờ ông ấy xem hộ đồng hồ nếu mua từ nguồn khác.
Phân biệt thật giả bằng bịt mắt, lắc, nghe...
Tôi năn nỉ ông bác cho mượn chiếc đồng hồ Rolex của ông để đem đi thử Quách Cao. Ông bác đồng ý, nhưng đòi đi theo để chứng kiến. Bác tôi vốn cũng là một người mê Rolex, mỗi lần đi công tác ra nước ngoài, bác đều mua một chiếc Rolex, có giấy chứng nhận quốc tế đàng hoàng. Tôi lại lần mò, mượn thêm được mấy chiếc Rolex nữa cả thật, cả giả từ mấy người bạn.
Quách Cao phân biệt đồng hồ Rolex thật giả bằng cách nghe.
Tất cả kéo nhau tới quán cà phê trên đường Nguyễn Huệ, Quách Cao lại xuất hiện, cũ cũ, nhàu nhàu, gương mặt của người đàn ông ngoại ngũ tuần hằn in vết thời gian. Tôi nhìn những nếp nhăn trên khuôn mặt ông, cảm nhận sâu sắc sự phức tạp nội tâm của con người này. Trong thâm tâm, tôi chờ đợi từ khóe miệng mỏng lúc nào cũng hơi mím mím như cam tâm chịu đựng một nỗi đau nào đó kia, sẽ "rơi" ra những lời có cánh của người cả đời làm thương mại, ít nhất thì giọng nói cũng phải ở âm vực cao. Nhưng từng lời ông nói lại nhỏ nhẹ, âm trầm, điềm đạm, giống như hiền triết.
Bạn tôi đề nghị Quách Cao "biểu diễn" khả năng phân biệt Rolex thật giả bằng cách bịt mắt vào, ông cũng vui vẻ đồng ý. Chúng tôi bày biện mấy chiếc đồng hồ lên bàn, rồi bịt mắt Quách Cao. Tôi bảo: "Chiếc đồng hồ trên tay tôi không phải là Rolex, là Longines, ông thử nói xem, nó là thật hay giả?". Quách Cao cười: Nếu như người ta tặng cô, thì đó là đồng hồ thật, còn cô tự mua, thì nó là giả". Tôi cũng cú cú với câu nói đùa tương đối "hiểm" của Quách Cao, chỉ mong ông ấy đoán sai một chiếc thôi trong đám đồng hồ chúng tôi mang đến kia, cho bõ tức.
Quách Cao lần lượt nhấc từng chiếc lên, lắc lắc nhẹ, rồi đưa lên tai nghe ngóng: "Cái này giả, không nói chuyện nữa, cái này thật, sản xuất năm...", cứ thế, trúng phốc, chẳng sai cái nào. Cuối cùng, ông bác tôi hồi hộp đưa ra một chiếc Rolex cũ mà bác mới "lén lút" mua ở một cửa hàng đồng hồ, Quách Cao bảo đó là chiếc đồng hồ thật nhưng đã bị mở máy. Bác tôi thở phào, nói đã nhờ một cao thủ xem trước khi mua, nhưng bắt buộc phải mở máy, cao thủ này mới dám kết luận. Bác cứ xuýt xoa mãi, giá mà gặp được ông Cao từ trước thì không phải mở máy chiếc đồng hồ này.
Vô tình vào nghề
Năm 1975, một người bạn của ông Cao mua một chiếc đồng hồ giá 4.500đ tiền cũ. Ông Cao mượn đeo, đến cuối tháng 4, Sài Gòn giải phóng, họ thất lạc nhau, ông Cao vẫn đeo chiếc đồng hồ trên tay. Sau ngày giải phóng miền Nam, ông Cao ra đường Nguyễn Huệ (chỗ thương xã Tax) thấy có mấy ông bán đồng hồ nhưng không còn cái nào bán, ông Cao liền giơ chiếc đồng hồ đang đeo trên tay ra hỏi mấy người đang tìm mua có mua không và bán bằng giá lúc người bạn mua, thế là vô tình, Quách Cao có cái nghề đồng hồ từ đó.
Quách Cao bịt mắt phân biệt đồng hồ thật giả cho vị khách người Singapore. Quách Cao lấy 4.500đ, vẫn đứng ở đó, thấy ai đeo đồng hồ đi qua thì hỏi mua. Họ bán cho có 2.500, 3.000đ/chiếc, Quách Cao trong một ngày mua đi bán lại được 5, 7 chiếc, vừa bảo toàn được số tiền 4.500đ để trả lại người bạn đã cho mượn đồng hồ, vừa có lời tiền ra.
Đến năm 1978, ông Cao tự đóng một chiếc tủ đồng hồ về quận 10 sửa đồng hồ. Hớp một miếng trà ông Cao cười bảo: "Thấy mình liều mạng, lúc đấy, có biết sửa cái gì đâu. Rồi nghĩ, mình bán đồng hồ chợ Trời ngày nào đâu, sao mình bán được, vậy không sửa được rồi cũng sẽ sửa được. Khi mua được một chiếc đồng hồ đưa thợ mở, tôi quan sát rồi nhớ đó làm theo. Tôi lấy tờ giấy vẽ 50, 60 ô vuông, đánh dấu từ số 1 - 60, món nào tháo sau theo thứ tự ráp vào trước, tháo xuôi ráp ngược. Lần đầu tiên ráp bị gãy cái bánh xe, coi như hỏng. Đến cái thứ 5 thì biết lí do, rồi từ từ có kinh nghiệm, chủ yếu là tự mày mò".
Biết đọc nhịp tim Rolex nhờ... tiếng pô xe máy
Ông Cao lắc lắc chiếc đồng hồ, đưa nó vào tay tôi, hỏi tôi có thấy nó rung rung, đập đập như trái tim đang phập phồng không? Ông lại bảo tôi đưa lên tai nghe, tôi đều làm theo tất cả những gì ông bảo, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy gì. Cả cái "trái tim" của cái đồng hồ nữa, tôi có thấy nó phập phồng gì đâu.
Quách Cao kể cho chúng tôi nghe, một lần ông nghe thấy tiếng nổ máy của một chiếc xe, nhận biết ngay trong đầu đó là tiếng máy của chiếc Vespa, quay lại y rằng đó là một chiếc xe Vespa thật. "Tôi nghĩ, tại sao mình không nhìn thấy nó mà mình vẫn biết nó là Vespa, đồng hồ cũng có tiếng kêu, vậy thì phải phân biệt được bằng tiếng kêu máy, chứ mở máy thì mất giá trị của chiếc đồng hồ".
Cuối cùng, Quách Cao cũng đúc kết, phân biệt được tiếng kêu của mỗi trái tim Rolex. Mỗi hãng, mỗi chiếc đồng hồ có một tiếng kêu khác nhau, tiếng kêu của chiếc đồng hồ giả, tất nhiên không thể giống tiếng kêu của chiếc đồng hồ thật, ngay cả vặn núm đồng hồ, nghe tiếng kêu xè xè, Quách Cao biết ngay có phải thép của Rolex hay không. Khi vặn lịch cho nhảy sang ngày khác, tiếng kêu đó cũng khác tiếng kêu của đồng hồ khác nhảy lịch. Tất nhiên, chỉ Quách Cao, người có đôi tai thần kỳ và một trái tim thấu hiểu Rolex, mới phân biệt được.
-
trời ơi thật là quá giỏi thật là khó tin các bác ơi
Quuyền Hạn Của Bạn
- You may not post new threads
- You may not post replies
- You may not post attachments
- You may not edit your posts
Forum Rules
|
Bookmarks